Chào tất cả các bạn đồng nghiệp đang làm việc tại công ty Kaiser. Tôi sinh ra và lớn lên ở cuối trời tổ quốc, cái nơi mà người ta vẫn thường véo von rằng" muỗi kêu như sáo thổi, đĩa lềnh như bánh canh",
" Cà Mau chính là quê hương tôi đó". Quê hương tôi tuy không được giàu về tài nguyên thiên nhiên, nhưng bạn có thể bắt gặp được những con người giàu lòng nhiệt huyết, một sức sống mãnh liệt. Họ luôn phấn đấu nổ lực vươn lên không khuất phục trước số phận và ở đó bạn cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp tình cảm giữa người với người, giống như những cây tràm cây đước dù sinh ra trong bùn lầy nước mặn nhưng thân vẫn thẳng và trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không thẻ tách rời nhau. Gia đình tôi nằm ở một vùng quê, từ nhỏ tôi đã không được may mắn như các bạn có đủ cái ăn cái măc, hoàn cảnh kinh tế thiếu trước hụt sau, và đó cũng chính là ló do mà anh em tôi không được ăn học tới nơi tới chốn, ba mẹ tôi đã cố gắng lắm mới có thể lo anh em tôi học hết cấp hai. Và đã quá thấu hiểu trước nỗi nhọc nhằn của ba mẹ nên anh em tôi luôn bảo nhau cần phải cố gắng nổ lực hết sức mình trong cuộc sống cũng như trong công việc.
Năm 2004 theo lời bạn bè anh em chúng tôi cùng nhau tìm đến Bình Dương tìm việc, " Bình Dương" một cái tển mà tôi thậm chí còn nghe quá lạ lẫm. Trong đầu tôi, không thể định hình được rằng mình sẽ làm được gì ở cái xứ sở xa lạ này, nhưng tôi vẫn quyết tâm đi. Đi để tự tìm cho bản thân tôi và gia đình một ngã rẽ khác, biết đâu ở cái nơi xa lạ ấy cùng với sự nổ lực cần mẫn anh em tôi có thể vực dậy được kinh tế cho gia đình.
Sau nhiều ngày rong rỏi trên khắp các nẻo đường của khu công nghiệp Mỹ Phước 1 Huyện Bến Cát thuộc tỉnh Bình Dương, nộp hồ so xin việc làm ngày 24/08/2004 tôi chính thức được nhận vào làm việc tại công ty Kaiser chuyên kinh doanh các mặt hàng trang trí nội thất với 100% vốn đầu tư nước ngoài, công ty chủ yêu chuyên sản xuất các mặt hàng gia dụng như tủ bàn ghế v.v...
Là một công nhân trong công ty gỗ nhưng công việc chủ yếu của tôi không liên quan một mảy may nào đến công việc sản xuất, vì vào thời điểm đó tôi chưa từng được đào tạo qua bất cứ một kỹ năng nào trong ngành gỗ, được phân công và làm việc tại bộ phận nhà bếp, công việc hàng ngày của tôi chủ yếu là rửa chén, rửa rau, hoặc làm những việc lặt vặt khác phụ giúp các cô chú trong tổ nhà bếp khi cần, tuy công việc này không thích hợp lắm đối với một cậu thanh niên như tôi, nhưng tôi vẫn cố gắng làm tốt những công việc mà cấp trên giao phó, vì tôi biết có một việc làm ổn định trước mắt đã là quý, sau những ngày làm việc ở đây tôi đã dần dần hình thành cho mình một thói quen tốt đó chính là tôn trọng giờ giấc. Đặc biệt hơn nữa là tôi đã hiểu và thấm thía hơn thế nào là sự đoàn kết. Ở đây các cô chú đều xem tôi như một người con, người em nên đã ân cần chỉ dạy cho tôi từng một chút một, từ việc rửa rau, vo gạo v.v...
Lần đầu tiên nhận được khoản tiền lương do chính công sức mình làm ra các bạn ơi, bạn có biết tôi vui đến nhường nào không? Tuy rằng vào thời điểm đó mức thu nhập của anh em công nhân chúng ta tương đối thấp mà đối với một công nhân phổ thông như tôi lại càng thấp hơn, tuy nhiên do chi tiêu tần tiện tôi vẫn có dư một khoản nhỏ để gởi về quê phụ giúp ba mẹ, tôi thầm nghĩ rằng nếu như mình học hỏi được một kĩ năng nào đó trong nghành gỗ, ví dụ như lắp ráp phun sơn thì có thể thu nhập mình sẽ khá hơn chăng? Sau nhiều ngày suy nghĩ cuối cùng tôi mạnh dạn xin chuyển đến chuyền sản xuất lắp ráp 2. Làm việc ở đây tôi đã gặp và làm quen được rất nhiều bạn mới. Bắc có, Nam có và có cả các chủ quản và kĩ thuật viên người Trung Quốc, họ đến đây điều có chung một mục đích là kiếm tiền, vì thế mọi người đối xử với nhau rất vui vẻ hòa đồng và luôn giúp đỡ lẫn nhau, ai cũng hiểu rằng được sống và làm việc cùng nhau đó chính là cái duyên phận, cho nên chúng ta cần phải biết tôn trọng nó, sau nhiều tháng phấn đấu nổ lực làm việc chăm chỉ cuối cùng tôi cũng đã được nâng bậc trở thành công nhân tay nghề, tiền lương thu nhập hàng tháng của tôi cũng phần nào khá hơn so với trước đó, lại một dịp tình cờ khác tôi gặp và kết thân với một cái gái người Hà Tĩnh tên Võ Thị Lý, Lý là nhân viên phiên dịch trong bộ phận tôi làm viêc, do bản tính hiếu kì lại có bạn thân là người biết tiếng hoa nên tôi đã thường xuyên hỏi Lý những câu tiếng hoa thông dụng. Vào những ngày không tăng ca, hoặc những lúc rãnh rỗi tôi thường mua sách dành cho người Việt tự học tiếng hoa về mày mò tìm hiểu, và cứ thế sau một thời gian vốn kiến thức về tiếng hoa của tôi đã dần dần hoàn thiện, và phong phú. Tôi đã có thể nghe và nói được những vẫn đề liên quan trong công việc hàng ngày, tuy rằng không được lưu loát lắm.
Làm ở bộ phận lắp ráp hai năm tôi đã nắm bắt được các kĩ năng và kiến thức cơ bản trong ngành gia dụng, ví dụ kết cấu của một cái tủ gồm những gì, lưu trình hoàn thành một sản phẩm bắt đầu từ đâu v.v... Và điều mà các bạn bất ngờ hơn là tôi có thể giao tiếp được bằng tiếng hoa với chủ quản người Trung Quốc, có thể làm phiên dịch và làm cầu nối để các bạn công nhân và chủ quản người nước ngoài hiểu nhau thêm.
Cuộc đời công nhân của tôi lại mở ra một bước ngoặc mới khi tôi đăng kí tham gia cuộc thi tuyển trọn thống kê, hai năm làm công nhân khoảng thời gian tuy không dài nhưng đã giúp tôi tự trang bị đủ cho mình vốn kiến thức cần cso và tôi đã dễ dàng thông qua cuộc thi tuyển. Năm 2007 tôi chính thức là thành viên của bộ phận sinh quản, ở đây tôi đã được sự chỉ dạy và giúp đỡ nhiệt tình của các đồng nghiệp cũng như chủ quản. Những ngày đầu tiên với công việc của một thống kê tôi vô cùng bỡ ngỡ vì công việc thống kê hoàn toàn không giống như tôi đã làm công nhân trước đây, khoogn chỉ dùng tay chân mà còn phải động não suy nghĩ, làm thế nào để đạt được kết quả tốt nhất và nhanh nhất, vì bộ phận sinh quản thuộc bộ phận sản xuất hậu cần, mục đích là phục vụ một cách tốt nhất cho chuyền sản xuất, vì thế tôi gặp phải không ít khó khăn, nhưng rồi được chỉ chỉ bảo nhiệt tình cũng như tình cảm của các chủ quản mà tôi từ từ phấn đấu học hỏi vươn lên, chủ quản Zhong Shi Qi đã dạy cho tôi cách làm thế nào để làm một thống kê tốt, làm thế nào để khống chế số lượng một cách tốt nhất không xảy ra sơ xuất, chủ quan Duan Shi Hong, Xie Mao Sheng đã chỉ cho tôi biết thêm kĩ năng vi tính, sự quyết đoán trong công việc và cách xử lí tình huống, và còn rất nhiều điều nữa, do sự phấn đấu nổ lực trong học hỏi cũng như trong công việc, cuối cùng năm 2008 tôi cũng đã thăng chức là một nhân viên sinh quản, ca phó, ca trưởng sung sướng biết bao khi được khoát trên mình chiếc áo sơ mi, chức vụ nhân viên đó là một niềm vinh hạnh vô cùng đối với tôi, thế rồi thời gian thấm thoát đưa tôi không ngừng trưởng thành cùng Kaiser, cũng như Kaiser không ngừng mở rộng. Từ những ngày đầu năm 2004 chỉ với 300 công nhân mà hiện nay danh sách công nhân đã được nhân lên gấp 10 lần, từ một chuyền sản xuất nay đã thành ba chuyền sơn và một chuyền hàng trắng, sản lượng cũng không ngừng gia tăng và phẩm chất ngày một hoàn thiện lấy được lòng tin tuyệt đối từ phía khách hàng.
Như chúng ta biết trong cuộc sống không ai khi sinh ra đã trở thành nhà thông thái họ cần phải trải qua một thời gian rèn luyện học hỏi mới có thể thành công, giống như trong kho tàng ca dao tục ngữ Việt Nam có câu " có công mài sắt, có ngày nên kim". Chúng ta không nên chỉ nhìn và thưởng thức những thành công thành tựu của người khác hôm nay, mà hãy tìm hiểu hôm qua họ đã làm gì để có được nó. Bạn có biết để thể hiện thành công những động tác mềm mại uyển chuyển trên sân khấu người vũ công đã trải qua một khoảng thời gian dài gian khổ tập luyện không???. Nếu như có một ngày nào đó tôi phải rời xa Kaiser, ngôi trường thứ hai mà tôi đã theo học, sống, và làm việc 6 năm, và ở đây tôi đã được học rất nhiều kiến thức, cái kiến thức mà không một nhà xuất bản nào biên soạn, một kiến thức mà bạn không thể tìm thấy trong bất kì bộ sách giáo khoa nào, thì cũng đồng nghĩa là tôi đã tốt nghiệp, bằng tốt nghiệp này sẽ không được bộ trưởng giáo dục nào kí duyệt, bằng tốt nghiệp ấy chính là do chính tôi tự cấp cho mình, vì tôi biết, tôi đã trưởng thành!!!
Bạn ơi chúng ta là một thế hệ trẻ là một trụ cột tương lai của đất nước, chúng ta có đủ thời gian và sức khỏe để làm những việc có ích cho bản thân gia đình và xã hôi, vậy các bạn còn chần chờ gì nữa mà không nên bắt đầu đi, vì ngày mai luôn được bắt đầu từ ngày hôm nay.
Chúc các bạn thành công và học hỏi được nhiều điều ở ngôi trường này, cố lên bạn nhé...



