Chào các bạn đồng nghiệp đang làm việc tại công ty KaiSer, mình là Lý, quê ở Hà Tĩnh thuộc

tỉnh miền trung , từ nhỏ lớn lên trong một gia đình nghèo, thu nhập hàng ngày chủ yếu là nhờ vào làm rộng, ngày hai buổi bán mặt cho đất bán lưng cho trời, trong cái nắng oi ả mùa hè tháng 4 và cái lạnh mùa đông của tháng 11. mỗi ngày lớn lên là mỗi ngày mình chứng kiến cuộc sống vất vã khó nhọc của cha mẹ, đã tần tảo sớm hôm lo cho anh em mình có cái ăn, cái mặc, dù vậy cuộc sống vẫn không được cải thiện, cái nghèo vẫn mãi đeo đẳng theo tháng năm. dù chỉ là một hy vọng nho nhỏ, nhưng đã theo thời gian cùng mình khôn lớn. Để đền đáp ơn sinh thành công nuôi dưỡng của cha mẹ, mình vẫn thường tự nhắc nhở, khi lớn lên, mình sẽ cố gắng đi làm kiếm tiền, trước tiên là nuôi sống bản thân và có thể giúp cha mẹ đở phần nào vất vã trong cuộc sống.

Mùa thu năm 2005 khi những chiếc lá vàng rơi xào xạc ngoài hiên, lặng lẽ ngồi bên mẹ, nhìn mẹ mái tóc nay đã ngả màu, đôi mắt mẹ rưng rưng những giọt nước mắt, nghe những lời mẹ căn dặn, con biết, mẹ buồn và lo cho đứa con gái 19 tuổi, bở ngỡ rời xa vòng tay chăm sóc bảo bọc của cha mẹ, bạn bè, đễ đi đến xứ lạ quê người lập nghiệp.Hơn một ngày một đêm ngồi trên xe bắc nam, dường như Bình Dương là nơi đất lành chim đậu KCN mỹ phước I-Bến Cát - Bình Dương là nơi tôi dừng chân. Nơi đây đất chật người đông, trước mắt mình giờ đây mọi cảnh vật, con người , đường đi cả lối sống nữa đều trở nên xa lạ. Qua một vài ngày mằn mò, vòng trong KCN để phỏng vấn thế rồi một hôm tình cờ đọc tờ thông báo tuyển dụng của công ty KaiSer. Vì học vấn của mình không được cao, lại mới ở quê vào không có tay nghề gì, có lẽ trong lúc này mình có thể tìm được một công việc để làm đã là tốt lắm rồi. Bởi vậy không phân vân mình liền nộp hồ sơ vào phỏng vấn ngay. Được biết KaiSer là một công ty lớn với 100% là vốn đầu tư của đài loan, chuyên sản xuất các mặt hàng trang trí nội thất gỗ như: tủ, giường, bàn, ghế.v.vTháng 9-2005 mình chính thức trở thành thành viên của công ty kaiser, dù chỉ là một công nhân phổ thông với mức lương học việc, nhưng mình đã không hề nãn lòng, ngược lại còn cảm thấy rất vui, bởi mình biết muốn làm một việc lớn thì phải bắt đầu từ những việc nhỏ nhất . ngày đầu tiên đi làm, cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu: ngoài quần áo chỉnh tề, chân mang giày, cảm giác hồi hộp không kém phần lo sợ, cứ như "con gái sắp gả về nhà chồng làm dâu vậy". không biết ở công ty sẽ thế nào? ở đó mình sẽ làm công việc gì? có khó làm không? đồng nghiệp ở đó có vì mình là người mới mà ăn hiếp mình?.v.v.

KaiSer là một công ty rộng lớn, không khí trong lành mát mẽ và sạch sẽ vì không có tay nghề nên mình được nhận làm lao động phổ thông ở kho bán thành phẩm, ở đây cũng như những anh chị em đồng nghiệp khác công việc chính hàng ngày của mình là sắp xếp ngay ngắn lại những linh kiện gỗ ở bên Trung Quốc nhập về, đếm số lượng rồi dán tem. Kho gồm có 20 người, nam có, nữ có, có người quê ở niền bắc, có người quê ở niền nam, nhưng họ sống hòa đồng và biết giúp đỡ lẫn nhau. Mỗi ngày được làm việc với mọi người là những ngày mình cảm nhận được những niềm vui, được học hỏi và trưởng thành hơn, mỗi việc làm dù lớn nhỏ đều nhận được sự nhiệt tình chỉ bảo, nên rất nhanh chóng đã giúp mình làm quen với công việc.Ở đây mình còn có một cảm giác, một thứ cảm giác mà 20 năm nay chưa từng được cảm nhận qua, mặc dù không cùng huyết thống nhưng cùng coi nhau như người một nhà, biết mở rộng tấm lòng tương thân tương ái, giúp đỡ lẫn nhau khi một ai đó gặp chuyện khó khăn không may mắn phát sinh như: Sự cố lao động trong khi làm, tai nạn xe cộ trên đường đi, bệnh .v.v Mặc dù của ít lòng nhiều nhưng cũng thể hiện được tinh thần đoàn kết cùng nhau vượt lên khó khăn của anh chị em công nhân trong công ty. Kai Ser cũng giống như một ngôi trường, làm việc ở đây có thể học hỏi và cảm nhận được rất nhiều thứ, tôn trọng giờ giấc đã dần trở thành một thói quen, mỗi sáng thức dậy đến công ty, những buổi chiều xuống ca, với mỗi người thời gian đã trở nên quý báu hơn.Vì sợ muộn giờ nên mỗi động tác cũng đều trở nên nhanh nhẹn và hoạt bát hơn. Kai Ser cũng có rất nhiều những nội quy mặc dù hơi khắt khe nhưng nhờ đó mà mọi người trở nên có kỷ luật, có trách nhiệm hơn. Còn nhớ tháng lương đầu tiên cũng là lần đầu tiên trong đời mình được cầm trên tay những đồng lương bằng chính sức lao động của mình để đổi lấy, vì dạo đó công ty ít đơn đặt hàng nên thời gian tăng ca cũng ít dần, thứ 7 và chủ nhật được nghĩ, với mức lương là lao động phổ thông, nên mình lãnh không được cao cho lắm. trừ đi những khoản chi tiêu, mình chỉ còn dư một ít để dành gửi về quê.Có lúc mình thoáng nghĩ: nếu như mình có thể biết thêm một chút tay nghề trong nghành gỗ, hay là một chút ngoại ngữ như anh, hoa, vi tính thì tốt biết mấy.Cũng có thể may mắn được thay đỗi công việc và tăng thêm thu nhập nhưng đó cũng chỉ là hy vọng ấp ủ trong lòng mà thôi.Có lẽ mỗi một người chúng ta rời xa quê hương đất tổ, để lại quê nhà người mẹ già, con thơ. Tới nơi xa xứ này làm ăn cũng là vì đồng tiền, vì người thân, và đối với chúng ta có lẽ vì hoàn cảnh hay một lí do khác mà không thể học hành đến nơi đến chốn như những người ta, thì công ty có lẽ là nơi duy nhất để cho chúng ta tới và hội tụ. Bởi ai cũng muốn tìm tới một công ty có điều kiện làm việc tốt, thu nhập cao, có điều kiện học hỏi thăng tiến.Vào thời gian này một số ít anh chị em đồng nghiệp đã nghĩ việc vì không tăng ca, thu nhập thấp không đủ để trang trải nhất là những người đã lập gia đình có vợ con, ngược lại cũng có số đông ở lại tiếp tục công việc vì tin rằng công ty sẽ nhanh chống khắc phục được khó khăn này. Để bổ sung thời gian rãnh mình đã đăng ký vào một lớp học tiếng hoa do BecaMet tổ chức, thứ 7 và chủ nhật rồi mỗi tối không tăng ca là mình bắt đầu đi học, lúc rãnh thì mình mua sách xem thêm. Qua một thời gian không ngừng học hỏi, dù là mỗi ngày chỉ học được một ít, nhưng so với lúc trước đây thì bây giờ mình cũng đã biết nghe, nói, và hiểu nhiều hơn một chút, dù là không lưu loát lắm, nhưng điều làm mình vui hơn vẫn là có thể dùng những gì mình biết bằng tiếng hoa để câu thông với chủ quản.Cũng có lúc nói đúng, nói sai, phát âm không chuẩn nhưng nhờ vậy mà mình như được học hỏi mở rộng hơn.Có lẽ đến với Kai Ser như một cuộc gặp gỡ tình cờ, trở thành trợ lý của lắp ráp, một thành viên chuyền sơn II có lẽ là một sự may mắn. Cơ hội đến, cánh cửa mà bấy lâu nay mình vẫn hy vọng cuối cùng cũng đã mở ra khi nghe tin bên lắp ráp chuyền II cần một người phiên dịch, thì mình đã không ngần ngại viết đơn xin chuyển bộ phận.Chuyền sơn 2 là một chuyền rộng, toàn bộ có khoảng 350 công nhân viên, được chia làm 3 bộ phận mình được đưa vào làm trợ lý bộ phận lắp ráp. Gọi là trợ lý nhưng công việc hàng ngày chủ yếu là phiên dịch ,thông qua mình để diễn đạt những gì mà chủ quản và công nhân muốn nói .có đôi lúc cũng cảm thấy vui ,vì phát hiện có thể đóng góp một phần làm cây cầu nối ,giữa sự bất đồng ngôn ngữ của hai con người đến từ hai đất nước khác nhau .lúc có thời gian thì cùng với anh chị em làm việc học hỏi kỹ thuật lắp ráp .Dù thời gian làm ở đây chưa lâu nhưng mình đã dần thích ứng, mỗi người ở đây dù đến từ mỗi miến đất khác nhau, không cùng công việc, lứa tuổi, nhưng họ có cùng chung một mục đích là kiếm tiền. bỡi họ biết có thể gặp và được cùng làm việc nhau dưới một mái nhà cũng có thể xem là có duyên với nhau, được cùng che mưa che nắng, cùng ăn cơm và nghe những bài ca của những người bạn thân khác tặng, những giờ nghĩ giải lao buổi trưa chiều cùng nằm trên những bãi cỏ xanh với những câu chyện vui buồn., có lẽ vậy mà thời gian đã dần xích họ lại gần nhau hơn, mách bảo họ phải tôn trọng và thông cảm lẫn nhau, để cùng nhau cố gắng, hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Với tôi KaiSer như một gia đình, và tôi yêu gia đình đó, yêu con nghười, thời gian sống và làm việc ở đây, đã 5 năm cùng KaiSer phấn đấu trưởng thành. Cảm ơn KaiSer đã cho mình được gặp, và cùng làm việc với những người bạn cùng cảnh ngộ, từ xa lạ đã trở nên gần gủi. rồi mai đây mỗi người chúng ta cũng xẽ trở về quê hương, bên gia đình , người thân, lúc nhớ tới KaiSer chỉ còn là một hồi ức kỹ niệm mà thôi.Các bạn ơi! dù khi sinh ra mỗi người đều lớn lên từ mỗi hoàn cảnh khác nhau, dù sống trong sang giàu hay nghèo khổ. Nhưng trong cuộc sống không ai vừa sinh ra đã trưởng thành, bởi vậy việc học của chúng ta gióng như thuyền ra khơi ngược nước,nếu ta không tiến nó xẽ lùi, tại sao chúng ta lại không phấn đấu nổ lực vì đất nước xã hội này cần chúng ta đóng góp xây dựng, tương lai ngày mai của chúng ta bắt đầu từ sự nổ lực học hỏi của ngày hôm nay.

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe đoạn văn của mình chúc các bạn thành công, trong cuộc sống và trong công việc !

                                                  V051190

                                                   Võ thị lý